赠石草上人

(明代)岑徵

十三学剑耻专诸,十六挥毫赋子虚。床前红粉床头酒,厩里骅骝邺架书。

悲风动地倾巢垒,旧国无家归燕子。慷慨悲歌痛陆沉,重胝累茧徒为尔。

男儿无命不封侯,谁料衣冠变楚囚。终离徽纆辞尘土,长恋龛灯作比丘。

同病相怜三十载,频年多难形骸在。与君文酒共谈心,屑屑绪言殊未改。

我欲亲君且避人,时向招提寄此身。绳床促膝常相对,同话三山海上尘。

岑徵

岑徵(一六二七—一六九九),字金纪,号霍山。南海人。明思宗崇祯间诸生。年二十遭鼎革,弃诸生,隐西樵。沧桑事定,乃入粤西,泛三湘,走金陵,复北游燕赵间,所至多凭吊寄怀之作。性方介,不受人怜,人亦罕怜之者。所与为友者,惟高僧、野人及二三知己。坎壈以终。著有《选选楼集》。清陈伯陶编《胜朝粤东遗民录》卷一有传。

《赠石草上人》拼音标注

zèng shí cǎo shàng rén
shí sān xué jiàn chǐ zhuān zhū,
shí lìu hūi háo fù zǐ xū。
chuáng qián hóng fěn chuáng tóu jǐu,
jìu lǐ huá líu yè jià shū。
bēi fēng dòng dì qīng cháo lěi,
jìu guó wú jiā gūi yàn zǐ。
kāng kǎi bēi gē tòng lù chén,
zhòng zhī lèi chóng tú wèi ěr。
nán ér wú mìng bù fēng hóu,
shúi liào yī guān biàn chǔ qíu。
zhōng lí hūi mò cí chén tǔ,
cháng liàn kān dēng zuò bǐ qīu。
tóng bìng xiāng lián sān shí zài,
pín nián duō nán xíng hái zài。
yǔ jūn wén jǐu gòng tán xīn,
xiè xiè xù yán shū wèi gǎi。
wǒ yù qīn jūn qiě bì rén,
shí xiàng zhāo tí jì cǐ shēn。
shéng chuáng cù xī cháng xiāng dùi,
tóng huà sān shān hǎi shàng chén。