秋日再寄

(唐代)晁采

珍簟生凉夜漏馀,梦中恍惚觉来初。魂离不得空成病,
面见无由浪寄书。窗外江村钟响绝,枕边梧叶雨声疏。
此时最是思君处,肠断寒猿定不如。

晁采

晁采,小字试莺,大历时人。少与邻生文茂约为伉俪。茂时寄诗通情,采以莲子达意,坠一盆中。逾旬,开花结缔。茂以报采。母得其情,叹曰:才子佳人,自应有此。遂以采归冒。

《秋日再寄》拼音标注

qīu rì zài jì
zhēn diàn shēng liáng yè lòu yú,
mèng zhōng huǎng hū jué lái chū。
hún lí bù dé kōng chéng bìng,
miàn jiàn wú yóu làng jì shū。
chuāng wài jiāng cūn zhōng xiǎng jué,
zhěn biān wú yè yǔ shēng shū。
cǐ shí zùi shì sī jūn chù,
cháng duàn hán yuán dìng bù rú。