师伯浑自通义来且出诗一轴为之喜甚奉简短作

(宋代)晁公溯

通义固多贤,我昔守此邦。
不肯入城府,私独敬老庞。
今谁念我去,帐空列麾幢。
感子能远来,香醪发春缸。
共登烟雨楼,相对云雾窗。
赠贻诗五字,何啻璧一双。
词源极峻洁,石齿漱琮琮。
惊怪得尔清,中有玻璃江。

晁公溯

晁公溯:一作晁公遡,字子西,济州巨野(今山东菏泽市巨野县)人,晁公武弟。宋高宗绍兴八年进士。史籍无传,据本集诗文,知其举进士后历官梁山尉、洛州军事判官、施州通判,绍兴末知梁山军。宋孝宗乾道初知眉州,后为提点潼川府路刑狱,累迁兵部员外郎。著有《嵩山居士文集》54卷,刊于乾道四年,又有《抱经堂稿》等,已佚。

《师伯浑自通义来且出诗一轴为之喜甚奉简短作》拼音标注

shī bó hún zì tōng yì lái qiě chū shī yī zhóu wèi zhī xǐ shén fèng jiǎn duǎn zuò
tōng yì gù duō xián,
wǒ xī shǒu cǐ bāng。
bù kěn rù chéng fǔ,
sī dú jìng lǎo páng。
jīn shúi niàn wǒ qù,
zhàng kōng liè hūi chuáng。
gǎn zǐ néng yuǎn lái,
xiāng láo fā chūn gāng。
gòng dēng yān yǔ lóu,
xiāng dùi yún wù chuāng。
zèng yí shī wǔ zì,
hé chì bì yī shuāng。
cí yuán jí jùn jié,
shí chǐ shù cóng cóng。
liáng guài dé ěr qīng,
zhōng yǒu bō lí jiāng 。