偶见陈诚之一诗不胜钦叹辄纪赠求其巨篇深愧

(宋代)晁说之

四明唐中叶,处士有陈深
书既殚万象,诗想瑶华音。
惜哉不并传,裔孙自苦吟。
岂易识此孙,海底珊瑚沉。
邂逅我见之,昔恨阻冲襟。
念我理归棹,旅梦断遥岑。
岂乞十九首,降尽河外心。

晁说之

晁说之(1059年—1129年),字以道、伯以,因慕司马光之为人,自号景迂生,济州钜野(今山东巨野)人。元丰五年(1082),进士及第,苏东坡称其自得之学,发挥《五经》,理致超然,以“文章典丽,可备著述”举荐。范祖禹亦以“博极群书”荐以朝廷,曾巩亦力荐。晁说之与晁补之、晁冲之、晁祯之都是当时有名的文学家。

《偶见陈诚之一诗不胜钦叹辄纪赠求其巨篇深愧》拼音标注

ǒu jiàn chén chéng zhī yī shī bù shèng qīn tàn zhé jì zèng qíu qí jù piān shēn kùi
sì míng táng zhōng yè,
chù shì yǒu chén shēn。
shū jì dān wàn xiàng,
shī xiǎng yáo huá yīn。
xī zāi bù bìng chuán,
yì sūn zì kǔ yín。
qǐ yì shì cǐ sūn,
hǎi dǐ shān hú chén。
xiè hòu wǒ jiàn zhī,
xī hèn zǔ chōng jīn。
niàn wǒ lǐ gūi zhuō,
lv̌ mèng duàn yáo cén。
qǐ qǐ shí jǐu shǒu,
jiàng jǐn hé wài xīn 。