南门
(宋代)晁说之
城上日出三丈余,城下戢戢人嗟吁。
最怜纵横荷菜夫,欲杀青蒨成蔫菸。
驴驼啮膝聚不驱,群鸡孤鹅鸣相呼。
邈然不数羊与猪,客子四散别门趋。
逐臣过焉问何如,知者不告色不舒。
或言上皇帝有符,北门不开留翠舆。
金贼忽屯城北隅,方今明目达聪俱。
司门郎官上奏无,未几金贼来坦涂。
城南铁骑柴奚车,焚荡辅郡陵别都。
衣冠南下满江湖,白头辞臣思献书,
洪范灾异信岂诬。

晁说之
晁说之(1059年—1129年),字以道、伯以,因慕司马光之为人,自号景迂生,济州钜野(今山东巨野)人。元丰五年(1082),进士及第,苏东坡称其自得之学,发挥《五经》,理致超然,以“文章典丽,可备著述”举荐。范祖禹亦以“博极群书”荐以朝廷,曾巩亦力荐。晁说之与晁补之、晁冲之、晁祯之都是当时有名的文学家。
《南门》拼音标注
nán mén
jīn shàng yuán nián jǐu yuè chū,
zhèng nán mén suǒ sè guān shū。
chéng shàng rì chū sān zhàng yú,
chéng xià jí jí rén jiē xū。
zùi lián zòng héng hé cài fū,
yù shā qīng qiàn chéng yān yān。
lv́ tuó niè xī jù bù qū,
qún jī gū é míng xiāng hū。
miǎo rán bù shù yáng yǔ zhū,
kè zǐ sì sàn bié mén qū。
zhú chén guò yān wèn hé rú,
zhī zhě bù gào sè bù shū。
huò yán shàng huáng dì yǒu fú,
běi mén bù kāi líu cùi yú。
jīn zéi hū tún chéng běi yú,
fāng jīn míng mù dá cōng jù。
sī mén láng guān shàng zòu wú,
wèi jī jīn zéi lái tǎn tú。
chéng nán tiě qí chái xī chē,
fén dàng fǔ jùn líng bié dū。
yī guān nán xià mǎn jiāng hú,
bái tóu cí chén sī xiàn shū,
hóng fàn zāi yì xìn qǐ wú 。