连日酷暑异常摅闷而作
(宋代)晁说之
何多暍哉。远望炎洲,
近观火井,相与朝烬而夕灰。
名曰冰纨霜练,服之一缕如十袭,
而信衣冠之不能。敢疑夏祖之居会稽,
短发文身自蔽以草莱。浪婆儿,
身世世,共道常年不如是。
谁复怜北客,此日真憔悴。
深山乳虎想腾倚,清风不来空啸死。
安得人如葛稚川,脱身直下坐井底。
奈何沧海浊沸,日不敢浴,
金波自烂玉兔熟。四方上下浊氛满,
何许层冰映雕玉。苦热何不可,
浊氛端恼我。

晁说之
晁说之(1059年—1129年),字以道、伯以,因慕司马光之为人,自号景迂生,济州钜野(今山东巨野)人。元丰五年(1082),进士及第,苏东坡称其自得之学,发挥《五经》,理致超然,以“文章典丽,可备著述”举荐。范祖禹亦以“博极群书”荐以朝廷,曾巩亦力荐。晁说之与晁补之、晁冲之、晁祯之都是当时有名的文学家。
《连日酷暑异常摅闷而作》拼音标注
lián rì kù shǔ yì cháng shū mèn ér zuò
hán shǔ píng fēn,
dōng nán zhī jiào,
hé duō hè zāi。
yuǎn wàng yán zhōu,
jìn guān huǒ jǐng,
xiāng yǔ zhāo jìn ér xī hūi。
míng yuē bīng wán shuāng liàn,
fú zhī yī lv̌ rú shí xí,
ér xìn yī guān zhī bù néng。
gǎn yí xià zǔ zhī jū hùi jī,
duǎn fā wén shēn zì bì yǐ cǎo lái。
làng pó ér,
shēn shì shì,
gòng dào cháng nián bù rú shì。
shúi fù lián běi kè,
cǐ rì zhēn qiáo cùi。
shēn shān rǔ hǔ xiǎng téng yǐ,
qīng fēng bù lái kōng xiào sǐ。
ān dé rén rú gé zhì chuān,
tuō shēn zhí xià zuò jǐng dǐ。
nài hé cāng hǎi zhuó fèi,
rì bù gǎn yù,
jīn bō zì làn yù tù shú。
sì fāng shàng xià zhuó fēn mǎn,
hé xǔ céng bīng yìng diāo yù。
kǔ rè hé bù kě,
zhuó fēn duān nǎo wǒ 。