陈情
(宋代)晁说之
春风到来久,今日令得行。
蛙声曲池满,柳色深巷明。
负疴老客子,徜徉难为情。
岂不怀故隐,盗贼间徂征。
近得望行在,气侵夜峥嵘。
谅待贤者出,一偃天下兵。
四夷堡障静,三农田野耕。
鸡豚饱故老,廉耻责后生。
我虽素餐者,自谓能颂声。
此情谁与同,有公仍有卿。
蛙声曲池满,柳色深巷明。
负疴老客子,徜徉难为情。
岂不怀故隐,盗贼间徂征。
近得望行在,气侵夜峥嵘。
谅待贤者出,一偃天下兵。
四夷堡障静,三农田野耕。
鸡豚饱故老,廉耻责后生。
我虽素餐者,自谓能颂声。
此情谁与同,有公仍有卿。

晁说之
晁说之(1059年—1129年),字以道、伯以,因慕司马光之为人,自号景迂生,济州钜野(今山东巨野)人。元丰五年(1082),进士及第,苏东坡称其自得之学,发挥《五经》,理致超然,以“文章典丽,可备著述”举荐。范祖禹亦以“博极群书”荐以朝廷,曾巩亦力荐。晁说之与晁补之、晁冲之、晁祯之都是当时有名的文学家。
《陈情》拼音标注
chén qíng
chūn fēng dào lái jǐu,
jīn rì lìng dé xíng。
wā shēng qū chí mǎn,
lǐu sè shēn xiàng míng。
fù kē lǎo kè zǐ,
cháng yáng nán wèi qíng。
qǐ bù huái gù yǐn,
dào zéi jiān cú zhēng。
jìn dé wàng xíng zài,
qì qīn yè zhēng róng。
liàng dài xián zhě chū,
yī yǎn tiān xià bīng。
sì yí bǎo zhàng jìng,
sān nóng tián yě gēng。
jī tún bǎo gù lǎo,
lián chǐ zé hòu shēng。
wǒ sūi sù cān zhě,
zì wèi néng sòng shēng。
cǐ qíng shúi yǔ tóng,
yǒu gōng réng yǒu qīng 。