沁园春(赠人)
(宋代)陈人杰
如此男儿,可是疏狂,才大兴浓。看曹瞒事业,雀台夜月,建封气概,燕子春风。叱咤生雷,肝肠似石,才到尊前都不同。人间世,只婵娟一剑,磨尽英雄。
半生书剑无功。漫赢得闲情如二公。向紫云歌畔,玉舠最满,红桃笑里,金错长空。驰陌三年,牛腰几束,半在兰香巾笥中。君知否,是扬州景物,消得司封。
半生书剑无功。漫赢得闲情如二公。向紫云歌畔,玉舠最满,红桃笑里,金错长空。驰陌三年,牛腰几束,半在兰香巾笥中。君知否,是扬州景物,消得司封。

陈人杰
陈人杰(1218-1243),一作陈经国,字刚父,号龟峰,长乐(今福建福州)南宋词人,同时也是宋代词坛上最短命的词人,享年仅26岁。他现存词作31首,全用《沁园春》调,这是两宋词史上罕见的用调方式。
《沁园春(赠人)》拼音标注
qìn yuán chūn ( zèng rén )
rú cǐ nán ér,
kě shì shū kuáng,
cái dà xīng nóng。
kàn cáo mán shì yè,
què tái yè yuè,
jiàn fēng qì gài,
yàn zǐ chūn fēng。
chì zhà shēng léi,
gān cháng sì shí,
cái dào zūn qián dū bù tóng。
rén jiān shì,
zhǐ chán juān yī jiàn,
mó jǐn yīng xióng。
bàn shēng shū jiàn wú gōng。
màn yíng dé xián qíng rú èr gōng。
xiàng zǐ yún gē pàn,
yù dāo zùi mǎn,
hóng táo xiào lǐ,
jīn cuò cháng kōng。
chí mò sān nián,
níu yāo jī shù,
bàn zài lán xiāng jīn sì zhōng。
jūn zhī fǒu,
shì yáng zhōu jǐng wù,
xiāo dé sī fēng。