樗庭为同年丁敬夫先翁赋
(明代)陈琛
江水西来深复深,老翁江上看浮沈。也知渴饮止满腹,时取津津浇杏林。
人将杏花比仙岛,花实长春雨露好。翁言吾庭更有樗,百年欲与吾俱老。
万丈丝纶收钓竿,倚樗长啸摇金山。庭中步影苍苔滑,感慨人间行路难。
路难祇应樗下息,忽见新槐长百尺。车盖亭亭荫道旁,树木真为人爱惜。
世人疑天感应迂,钻核能留杏一株。槐阴写入樗庭卷,始信阴功果有无。

陈琛
(1477—1545)明福建晋江人,字思献。从蔡清游,与王宣、易时冲、林同、赵逯、蔡烈均有名,琛为最著,学者称紫峰先生。正德十二年进士。授刑部主事,历官考功主事,乞终养归。嘉靖中起江西提学佥事,辞不赴。有《四书浅说》、《正学编》、《紫峰集》等。
《樗庭为同年丁敬夫先翁赋》拼音标注
chū tíng wèi tóng nián dīng jìng fū xiān wēng fù
jiāng shǔi xī lái shēn fù shēn,
lǎo wēng jiāng shàng kàn fú shěn。
yě zhī kě yǐn zhǐ mǎn fù,
shí qǔ jīn jīn jiāo xìng lín。
rén jiāng xìng huā bǐ xiān dǎo,
huā shí cháng chūn yǔ lù hǎo。
wēng yán wú tíng gèng yǒu chū,
bǎi nián yù yǔ wú jù lǎo。
wàn zhàng sī lún shōu diào gān,
yǐ chū cháng xiào yáo jīn shān。
tíng zhōng bù yǐng cāng tái huá,
gǎn kǎi rén jiān xíng lù nán。
lù nán qí yìng chū xià xī,
hū jiàn xīn huái cháng bǎi chǐ。
chē gài tíng tíng yìn dào páng,
shù mù zhēn wèi rén ài xī。
shì rén yí tiān gǎn yìng yū,
zuàn hé néng líu xìng yī zhū。
huái yīn xiě rù chū tíng juàn,
shǐ xìn yīn gōng guǒ yǒu wú。