忆李友叔皓三首

(明代)陈淳

初见即我赠,东京博雅堂。
再见复我和,北窗小梅章。
此物今只存,而人乃云亡。
有时牵龙尾,浓磨发精光。
恍惚金漆交,相与游翰场。
间或展骚轴,熟玩题芬芳。
嶙峋骨鲠语,犹能动刚肠。
触物即君感,感物复君伤。
藏之不敢轻,於以无君忘。
嗟嗟岂无朋,知心鲜其当。

陈淳

陈淳,1483年生,1544年逝世(另一种说法是1482—1539),长洲(今江苏苏州)人。字道复,后以字行,更字复甫,号白阳,又号白阳山人。他的有些作品,所画质朴,可以看出受沈周画法的影响, 从他现存作品中即可见风格和用笔,既能放得开,又能收得住。在绘画史上,陈淳与徐渭并称为“白阳、青藤”, 陈淳的绘画当属文人隽雅一路的,即“白阳”一派画家。

《忆李友叔皓三首》拼音标注

yì lǐ yǒu shū hào sān shǒu
chū jiàn jí wǒ zèng,
dōng jīng bó yǎ táng。
zài jiàn fù wǒ hé,
běi chuāng xiǎo méi zhāng。
cǐ wù jīn zhǐ cún,
ér rén nǎi yún wáng。
yǒu shí qiān lóng wěi,
nóng mó fā jīng guāng。
huǎng hū jīn qī jiāo,
xiāng yǔ yóu hàn cháng。
jiān huò zhǎn sāo zhóu,
shú wán tí fēn fāng。
lín xún gǔ gěng yǔ,
yóu néng dòng gāng cháng。
hóng wù jí jūn gǎn,
gǎn wù fù jūn shāng。
cáng zhī bù gǎn qīng,
yú yǐ wú jūn wàng。
jiē jiē qǐ wú péng,
zhī xīn xiān qí dāng 。