为静斋学士讲寿

(元代)陈孚

大赤冲气开鸿濛,仙人飞下方诸宫。苍麟吐书卫青童,从以丹篆金芙蓉。

仙人炯炯双碧瞳,珠庭鼎角冰雪容。倒泻银潢沃笔锋,玉杯繁露凌星虹。

绛纱鸾扇炯九重,翠凤衔出芝泥封。赐以册府群玉峰,七宝之床双莲红。

春光荡淡薇花风,肺肝一镜磨寒铜。行须便归碧纱笼,永为四海斯文宗。

我来满泛玻瓈钟,更无谄语歌祝雍。君不见孔孟之道与炯通,愿身任此传无穷。

陈孚

陈孚(1259 — 1309)元代学者。字刚中,号勿庵,浙江临海县太平乡石唐里(今白水洋镇松里)人。至元年间,上《大一统赋》,后讲学于河南上蔡书院,为山长,曾任国史院编修、礼部郎中,官至天台路总管府治中。诗文不事雕琢,纪行诗多描摹风土人情,七言古体诗最出色,著有《观光集》、《交州集》等。

《为静斋学士讲寿》拼音标注

wèi jìng zhāi xué shì jiǎng shòu
dà chì chōng qì kāi hóng méng,
xiān rén fēi xià fāng zhū gōng。
cāng lín tǔ shū wèi qīng tóng,
cóng yǐ dān zhuàn jīn fú róng。
xiān rén jiǒng jiǒng shuāng bì tóng,
zhū tíng dǐng jiǎo bīng xuě róng。
dǎo xiè yín huáng wò bǐ fēng,
yù bēi fán lù líng xīng hóng。
jiàng shā luán shàn jiǒng jǐu zhòng,
cùi fèng xián chū zhī ní fēng。
sì yǐ cè fǔ qún yù fēng,
qī bǎo zhī chuáng shuāng lián hóng。
chūn guāng dàng dàn wéi huā fēng,
fèi gān yī jìng mó hán tóng。
xíng xū biàn gūi bì shā lóng,
yǒng wèi sì hǎi sī wén zōng。
wǒ lái mǎn fàn bō lí zhōng,
gèng wú chǎn yǔ gē zhù yōng。
jūn bù jiàn kǒng mèng zhī dào yǔ jiǒng tōng,
yuàn shēn rèn cǐ chuán wú qióng。