采石月题蛾眉亭
(元代)陈孚
昔年李白身翻然,袖裹明月飞上天。刚风吹度瑶圃前,雪兔跳落千丈泉。
白今已去八百年,明月犹向江中圆。我行万里拥使旃,柳根偶系东归船。
三生似结明月缘,银光射牖窥我眠。夜深忽梦羽衣仙,神如碧沼浮疏莲。
脚踏赤鲸跨紫烟,问月何在摇玉鞭。耸身忽灭鸿翩翩,觉来试鼓朱丝弦。
起诵国风月出篇,开篷视月月满川,鱼龙吐浪声溅溅。

陈孚
陈孚(1259 — 1309)元代学者。字刚中,号勿庵,浙江临海县太平乡石唐里(今白水洋镇松里)人。至元年间,上《大一统赋》,后讲学于河南上蔡书院,为山长,曾任国史院编修、礼部郎中,官至天台路总管府治中。诗文不事雕琢,纪行诗多描摹风土人情,七言古体诗最出色,著有《观光集》、《交州集》等。
《采石月题蛾眉亭》拼音标注
cǎi shí yuè tí é méi tíng
xī nián lǐ bái shēn fān rán,
xìu guǒ míng yuè fēi shàng tiān。
gāng fēng chūi dù yáo pǔ qián,
xuě tù tiào luò qiān zhàng quán。
bái jīn yǐ qù bā bǎi nián,
míng yuè yóu xiàng jiāng zhōng yuán。
wǒ xíng wàn lǐ yǒng shǐ zhān,
lǐu gēn ǒu xì dōng gūi chuán。
sān shēng sì jié míng yuè yuán,
yín guāng shè yǒu kūi wǒ mián。
yè shēn hū mèng yǔ yī xiān,
shén rú bì zhǎo fú shū lián。
jiǎo tà chì jīng kuà zǐ yān,
wèn yuè hé zài yáo yù biān。
sǒng shēn hū miè hóng piān piān,
jué lái shì gǔ zhū sī xián。
qǐ sòng guó fēng yuè chū piān,
kāi péng shì yuè yuè mǎn chuān,
yú lóng tǔ làng shēng jiàn jiàn。