黄河谣
(元代)陈孚
长淮绿如苔,飞下桐柏山。黄河忽西来,乱泻长淮间。
冯夷鼓狂浪,峥嵘雪崖堕。惊起无支祁,腥涎沃铁锁。
两雄斗不死,大声吼乾坤。震撼山岳骨,磨荡日月魂。
黄河无停时,淮亦流不息。东风吹海波,万里涌秋色。
秋色不可扫,青烟映芦花。白鸟亦四五,长鸣下汀沙。
黄灵奠四渎,各剖盘古髓。千载今合流,神理胡乃尔。
渔翁一鬓霜,扁舟依古树。隔浦欲扣之,翩然淩波去。

陈孚
陈孚(1259 — 1309)元代学者。字刚中,号勿庵,浙江临海县太平乡石唐里(今白水洋镇松里)人。至元年间,上《大一统赋》,后讲学于河南上蔡书院,为山长,曾任国史院编修、礼部郎中,官至天台路总管府治中。诗文不事雕琢,纪行诗多描摹风土人情,七言古体诗最出色,著有《观光集》、《交州集》等。
《黄河谣》拼音标注
huáng hé yáo
cháng huái lv̀ rú tái,
fēi xià tóng bǎi shān。
huáng hé hū xī lái,
luàn xiè cháng huái jiān。
féng yí gǔ kuáng làng,
zhēng róng xuě yá duò。
liáng qǐ wú zhī qí,
xīng xián wò tiě suǒ。
liǎng xióng dǒu bù sǐ,
dà shēng hǒu gān kūn。
zhèn hàn shān yuè gǔ,
mó dàng rì yuè hún。
huáng hé wú tíng shí,
huái yì líu bù xī。
dōng fēng chūi hǎi bō,
wàn lǐ yǒng qīu sè。
qīu sè bù kě sǎo,
qīng yān yìng lú huā。
bái niǎo yì sì wǔ,
cháng míng xià tīng shā。
huáng líng diàn sì dú,
gè pōu pán gǔ sǔi。
qiān zài jīn hé líu,
shén lǐ hú nǎi ěr。
yú wēng yī bìn shuāng,
biǎn zhōu yī gǔ shù。
gé pǔ yù kòu zhī,
piān rán líng bō qù。