二月三日宿丘温驿见新月正在天心众各惊异因诗以记之
(元代)陈孚
至元癸巳春,二月三日夕。陈子使交州,弭节丘温驿。
云开林影明,出门看月色。但见天中间,弯弯贴半璧。
同行二三子,相顾各太息。中原月初生,去地才数尺。
今胡翘首望,月乃在东北。神禹奠九州,维此实异域。
玄象尚尔殊,礼义何由识。太息不能寐,风动松露滴。
乱星不知名,累累拥南极。

陈孚
陈孚(1259 — 1309)元代学者。字刚中,号勿庵,浙江临海县太平乡石唐里(今白水洋镇松里)人。至元年间,上《大一统赋》,后讲学于河南上蔡书院,为山长,曾任国史院编修、礼部郎中,官至天台路总管府治中。诗文不事雕琢,纪行诗多描摹风土人情,七言古体诗最出色,著有《观光集》、《交州集》等。
《二月三日宿丘温驿见新月正在天心众各惊异因诗以记之》拼音标注
èr yuè sān rì sù qīu wēn yì jiàn xīn yuè zhèng zài tiān xīn zhòng gè liáng yì yīn shī yǐ jì zhī
zhì yuán gǔi sì chūn,
èr yuè sān rì xī。
chén zǐ shǐ jiāo zhōu,
mǐ jié qīu wēn yì。
yún kāi lín yǐng míng,
chū mén kàn yuè sè。
dàn jiàn tiān zhōng jiān,
wān wān tiē bàn bì。
tóng xíng èr sān zǐ,
xiāng gù gè tài xī。
zhōng yuán yuè chū shēng,
qù dì cái shù chǐ。
jīn hú qiáo shǒu wàng,
yuè nǎi zài dōng běi。
shén yǔ diàn jǐu zhōu,
wéi cǐ shí yì yù。
xuán xiàng shàng ěr shū,
lǐ yì hé yóu shì。
tài xī bù néng mèi,
fēng dòng sōng lù dī。
luàn xīng bù zhī míng,
lèi lèi yǒng nán jí。