桑乾岭

(元代)陈孚

昔闻桑乾名,今日登桑乾。桑乾是否不必问,但觉两耳天风寒。

大峰小峰屹相向,空际谽谺一千丈。燕云回首夕阳间,长川历历平于掌。

人家如蛎粘石壁,白土堆檐高半尺。门外毡车风雨来,平地轰轰惊霹雳。

汉唐百战场,绿草今满碛。野夫耕田间,犹有旧铁戟。

道傍谁欤三叹息,古袍古帽江南客。

陈孚

陈孚(1259 — 1309)元代学者。字刚中,号勿庵,浙江临海县太平乡石唐里(今白水洋镇松里)人。至元年间,上《大一统赋》,后讲学于河南上蔡书院,为山长,曾任国史院编修、礼部郎中,官至天台路总管府治中。诗文不事雕琢,纪行诗多描摹风土人情,七言古体诗最出色,著有《观光集》、《交州集》等。

《桑乾岭》拼音标注

sāng gān líng
xī wén sāng gān míng,
jīn rì dēng sāng gān。
sāng gān shì fǒu bù bì wèn,
dàn jué liǎng ěr tiān fēng hán。
dà fēng xiǎo fēng yì xiāng xiàng,
kōng jì hān xiā yī qiān zhàng。
yàn yún húi shǒu xī yáng jiān,
cháng chuān lì lì píng yú zhǎng。
rén jiā rú lì nián shí bì,
bái tǔ dūi yán gāo bàn chǐ。
mén wài zhān chē fēng yǔ lái,
píng dì hōng hōng liáng pī lì。
hàn táng bǎi zhàn cháng,
lv̀ cǎo jīn mǎn qì。
yě fū gēng tián jiān,
yóu yǒu jìu tiě jǐ。
dào bàng shúi yú sān tàn xī,
gǔ páo gǔ mào jiāng nán kè。