天游峰

(宋代)陈观

山水参差六曲流,此中绝境适天游。
几千万类尘根净,三十六峰云气浮。
翠耸层霄峦壑胜,碧笼静涧竹松稠。
琼浆可致故麻熟,飘笠何妨为永留。

陈观

(1238—13180)宋元间庆元奉化人,字国秀。宋度宗咸淳十年进士,授临安府新城县尉。入元隐居不仕。府州争迎致,率诸生以请业,观一至即谢去。有《窍蚓集》、《嵩里集》。

《天游峰》拼音标注

tiān yóu fēng
shān shǔi cān chà lìu qū líu,
cǐ zhōng jué jìng shì tiān yóu。
jī qiān wàn lèi chén gēn jìng,
sān shí lìu fēng yún qì fú。
cùi sǒng céng xiāo luán hè shèng,
bì lóng jìng jiàn zhú sōng chóu。
qióng jiāng kě zhì gù má shú,
piāo lì hé fáng wèi yǒng líu 。