贺闻山先生生旦用韵

(明代)陈洪谟

华堂锦瑟传纤手,檐鹊飞双鹤鸣九。玉壶满泛长生酒,持来再拜为公寿。

颂比冈陵随众口,况添葭莩复年友。噱饮何妨杯似斗,金盘缕切冰丝藕。

君家本是文章薮,棣萼荆花照轩牖。鹍鹏运海力能负,龙马行空声正吼。

遐龄拟出彭乔右,维岳降神生岂偶。商岩霖雨还属某,渭水熊罴兆非后。

我醉放歌日巳酉,浓墨大书愧如帚。哄堂一笑儿童走,黄钟之侧鸣瓦缶,乘兴更欲开馀瓿。

陈洪谟

明(1476—1527),字宗禹,明武陵人。明代文学家。正德时,知漳州,有惠政。累擢云南按察使,神采严重,不畏强御。嘉靖初,(公元一五二二年)巡抚江西,节财爱民。任内不畏强权,节财爱民,颇有政声,迁兵部侍郎,致仕归。居高吾山下,筑亭名静芳,自号高吾子。洪谟之诗,音节谐畅,有《静芳亭摘稿》(亦名高吾摘稿)八卷,与《治世余闻》,(均四库总目)并行于世。

《贺闻山先生生旦用韵》拼音标注

hè wén shān xiān shēng shēng dàn yòng yùn
huá táng jǐn sè chuán xiān shǒu,
yán què fēi shuāng hè míng jǐu。
yù hú mǎn fàn cháng shēng jǐu,
chí lái zài bài wèi gōng shòu。
sòng bǐ gāng líng súi zhòng kǒu,
kuàng tiān jiā fú fù nián yǒu。
jué yǐn hé fáng bēi sì dǒu,
jīn pán lv̌ qiē bīng sī ǒu。
jūn jiā běn shì wén zhāng sǒu,
dì è jīng huā zhào xuān yǒu。
kūn péng yùn hǎi lì néng fù,
lóng mǎ xíng kōng shēng zhèng hǒu。
xiá líng nǐ chū péng qiáo yòu,
wéi yuè jiàng shén shēng qǐ ǒu。
shāng yán lín yǔ huán shǔ mǒu,
wèi shǔi xióng pí zhào fēi hòu。
wǒ zùi fàng gē rì sì yǒu,
nóng mò dà shū kùi rú zhǒu。
hōng táng yī xiào ér tóng zǒu,
huáng zhōng zhī cè míng wǎ fǒu,
chéng xīng gèng yù kāi yú pǒu。