
陈琏
(1370—1454)明广东东莞人,字廷器,别号琴轩。洪武二十三年举人,入国子监。选为桂林教授。严条约,以身作则。永乐间历许州、扬州知府,升四川按察使,豪吏奸胥,悉加严惩。宣德初为南京国子祭酒。正统初任南京礼部侍郎。致仕。在乡逢黄萧养起义,建镇压制御之策。博通经史,以文学知名于时,文词典重,著作最多,词翰清雅。有《罗浮志》、《琴轩集》、《归田稿》等。
《武昌》拼音标注
wǔ chāng
chéng ēn cháng xiàn shàng xī chuān,
yīng wǔ zhōu qián zàn yǐ chuán。
huáng hè bù gūi lóu shàng zài,
lv̌ yán yī qù jī bā chuán。
shǔi tōng bā shǔ cháng jiāng yuǎn,
lù rù yuán xiāng qī zé lián。
jī dù píng gāo xián chěng wàng,
kè huái shī sī hào wú biān。