登歌风台
(明代)陈琏
素灵霄啼大泽前,赤精炎炎光烛天。阿房已灰四海沸,轵道羊车诚可怜。
谁言汉中非土地,养民致贤真上计。三秦才定海宇清,税驾咸阳遂称帝。
沛中汤沐新赐名,万乘那忘故里情。翠华东归喜临幸,父老子弟俱欢迎。
威加海内何雄哉,酒酣更上高高台。大风歌来真慷慨,守国何独忘贤才。
汉家规模止如此,四百光阴犹撚指。一旦炎灰不复然,空有荒台临泗水。
我时乘舟台下过,逸兴自觉登临多。人间兴废等馀事,且将斗酒倾金荷。

陈琏
(1370—1454)明广东东莞人,字廷器,别号琴轩。洪武二十三年举人,入国子监。选为桂林教授。严条约,以身作则。永乐间历许州、扬州知府,升四川按察使,豪吏奸胥,悉加严惩。宣德初为南京国子祭酒。正统初任南京礼部侍郎。致仕。在乡逢黄萧养起义,建镇压制御之策。博通经史,以文学知名于时,文词典重,著作最多,词翰清雅。有《罗浮志》、《琴轩集》、《归田稿》等。
《登歌风台》拼音标注
dēng gē fēng tái
sù líng xiāo tí dà zé qián,
chì jīng yán yán guāng zhú tiān。
ā fáng yǐ hūi sì hǎi fèi,
zhǐ dào yáng chē chéng kě lián。
shúi yán hàn zhōng fēi tǔ dì,
yǎng mín zhì xián zhēn shàng jì。
sān qín cái dìng hǎi yǔ qīng,
shùi jià xián yáng sùi chēng dì。
pèi zhōng tāng mù xīn sì míng,
wàn chéng nà wàng gù lǐ qíng。
cùi huá dōng gūi xǐ lín xìng,
fù lǎo zǐ dì jù huān yíng。
wēi jiā hǎi nèi hé xióng zāi,
jǐu hān gèng shàng gāo gāo tái。
dà fēng gē lái zhēn kāng kǎi,
shǒu guó hé dú wàng xián cái。
hàn jiā gūi mó zhǐ rú cǐ,
sì bǎi guāng yīn yóu niǎn zhǐ。
yī dàn yán hūi bù fù rán,
kōng yǒu huāng tái lín sì shǔi。
wǒ shí chéng zhōu tái xià guò,
yì xīng zì jué dēng lín duō。
rén jiān xīng fèi děng yú shì,
qiě jiāng dǒu jǐu qīng jīn hé。