鸡鸣台

(明代)陈琏

函关之东形势好,谁筑高台临大道。鸡声寂寂台久荒,极目平原暗秋草。

昔在七国争雄年,田文好客谁能先。手挥黄金若土苴,珠履门下常三千。

西入咸阳曾未久,几乎委身雄虎口。机谋已遂幸东还,狗盗鸡鸣誇益友。

早使文知重贤士,当时不堕嬴秦计。徒窃狐裘献幸姬,间关出走真儿戏。

文但好客能轻财,大义不明良可哀。岂不见郭槐昔年称国士,燕山便筑黄金台

陈琏

(1370—1454)明广东东莞人,字廷器,别号琴轩。洪武二十三年举人,入国子监。选为桂林教授。严条约,以身作则。永乐间历许州、扬州知府,升四川按察使,豪吏奸胥,悉加严惩。宣德初为南京国子祭酒。正统初任南京礼部侍郎。致仕。在乡逢黄萧养起义,建镇压制御之策。博通经史,以文学知名于时,文词典重,著作最多,词翰清雅。有《罗浮志》、《琴轩集》、《归田稿》等。

《鸡鸣台》拼音标注

jī míng tái
hán guān zhī dōng xíng shì hǎo,
shúi zhú gāo tái lín dà dào。
jī shēng jì jì tái jǐu huāng,
jí mù píng yuán àn qīu cǎo。
xī zài qī guó zhēng xióng nián,
tián wén hǎo kè shúi néng xiān。
shǒu hūi huáng jīn ruò tǔ jū,
zhū lv̌ mén xià cháng sān qiān。
xī rù xián yáng céng wèi jǐu,
jī hū wěi shēn xióng hǔ kǒu。
jī móu yǐ sùi xìng dōng huán,
gǒu dào jī míng kuā yì yǒu。
zǎo shǐ wén zhī zhòng xián shì,
dāng shí bù duò yíng qín jì。
tú qiè hú qíu xiàn xìng jī,
jiān guān chū zǒu zhēn ér xì。
wén dàn hǎo kè néng qīng cái,
dà yì bù míng liáng kě āi。
qǐ bù jiàn guō huái xī nián chēng guó shì,
yàn shān biàn zhú huáng jīn tái。