送邓文质

(元代)陈旅

蓟门风雪貂裘敝,寒橐能多季子金。万里壮游孤砚在,十年归梦乱山深。

春来草色生南浦,日煖莺声满上林。空阔庭前看流水,浮荣何足累初心。

陈旅

(1288—1343)元兴化莆田人,字众仲。幼孤,笃志于学,不以生业为务。以荐为闽海儒学官。游京师,虞集见其文,称其博学多闻。荐除国子助教。出为江浙儒学副提举。顺帝至正初,累官国子监丞卒。有《安雅堂集》。

《送邓文质》拼音标注

sòng dèng wén zhí
jì mén fēng xuě diāo qíu bì,
hán tuó néng duō jì zǐ jīn。
wàn lǐ zhuàng yóu gū yàn zài,
shí nián gūi mèng luàn shān shēn。
chūn lái cǎo sè shēng nán pǔ,
rì nuǎn yīng shēng mǎn shàng lín。
kōng kuò tíng qián kàn líu shǔi,
fú róng hé zú lèi chū xīn。