崇碧轩诗

(元代)陈旅

豫章山中多豫章,长松大竹相扶将。屋东微见红日动,檐曲细含翠雨凉。

洗空丝瀑落溪艇,暖客锦苔铺石床。何时到子轩下坐,太朴显民同瓦觞。

陈旅

(1288—1343)元兴化莆田人,字众仲。幼孤,笃志于学,不以生业为务。以荐为闽海儒学官。游京师,虞集见其文,称其博学多闻。荐除国子助教。出为江浙儒学副提举。顺帝至正初,累官国子监丞卒。有《安雅堂集》。

《崇碧轩诗》拼音标注

chóng bì xuān shī
yù zhāng shān zhōng duō yù zhāng,
cháng sōng dà zhú xiāng fú jiāng。
wū dōng wēi jiàn hóng rì dòng,
yán qū xì hán cùi yǔ liáng。
xǐ kōng sī pù luò xī tǐng,
nuǎn kè jǐn tái pū shí chuáng。
hé shí dào zǐ xuān xià zuò,
tài pò xiǎn mín tóng wǎ shāng。