
陈旅
(1288—1343)元兴化莆田人,字众仲。幼孤,笃志于学,不以生业为务。以荐为闽海儒学官。游京师,虞集见其文,称其博学多闻。荐除国子助教。出为江浙儒学副提举。顺帝至正初,累官国子监丞卒。有《安雅堂集》。
《三马图》拼音标注
sān mǎ tú
bào gǔ lóng yīng bǎi zhàn yú,
líng yān cháng lěi zài fán yú。
shí píng bù chū héng mén dào,
yuàn wèi jūn wáng jià gǔ chē。
读古诗 爱古诗

(1288—1343)元兴化莆田人,字众仲。幼孤,笃志于学,不以生业为务。以荐为闽海儒学官。游京师,虞集见其文,称其博学多闻。荐除国子助教。出为江浙儒学副提举。顺帝至正初,累官国子监丞卒。有《安雅堂集》。
sān mǎ tú
bào gǔ lóng yīng bǎi zhàn yú,
líng yān cháng lěi zài fán yú。
shí píng bù chū héng mén dào,
yuàn wèi jūn wáng jià gǔ chē。