归猿洞歌简玉华遁叟
(明代)陈谟
我本白猿翁,来寻碧环女。望山但觉藤罗深,入门唯见花成坞。
花间蝴蝶为我语,解语佩纕媒洞府,自应托梦无险阻。
凤凰飞来嗒以咍,子非西行牛秀才。昭语匈奴犹可笑,野狐惑人何媚哉。
孙郎前身孙供奉,袁氏化形妖气重。峡山要是萃逋逃,狐女观心国师动。
翁所佩,苍龙精,试一舞,耳生风。旌阳斩蛟江水中,何当一扫山为空。
我闻凤凰言,还谢双蝴蝶。画船东下山苍茫,閒向江心弄明月。

陈谟
(1305—1400)元明间江西泰和人,字一德。幼能诗文,尤精经学,旁及子史百家。隐居不求仕,而究心经世之务。尝谓学必敦本,必先变化气质,若礼乐、刑政、钱谷、甲兵、度数之详,亦不可不讲习。洪武初征至京师议礼,宋濂等请留为国学师,引疾辞。家居教授,屡应聘为江浙考试官。学者称海桑先生。有《海桑集》。
《归猿洞歌简玉华遁叟》拼音标注
gūi yuán dòng gē jiǎn yù huá dùn sǒu
wǒ běn bái yuán wēng,
lái xún bì huán nv̌。
wàng shān dàn jué téng luō shēn,
rù mén wéi jiàn huā chéng wù。
huā jiān hú dié wèi wǒ yǔ,
jiě yǔ pèi xiāng méi dòng fǔ,
zì yìng tuō mèng wú xiǎn zǔ。
fèng huáng fēi lái tà yǐ hāi,
zǐ fēi xī xíng níu xìu cái。
zhāo yǔ xiōng nú yóu kě xiào,
yě hú huò rén hé mèi zāi。
sūn láng qián shēn sūn gōng fèng,
yuán shì huà xíng yāo qì zhòng。
xiá shān yào shì cùi bū táo,
hú nv̌ guān xīn guó shī dòng。
wēng suǒ pèi,
cāng lóng jīng,
shì yī wǔ,
ěr shēng fēng。
jīng yáng zhǎn jiāo jiāng shǔi zhōng,
hé dāng yī sǎo shān wèi kōng。
wǒ wén fèng huáng yán,
huán xiè shuāng hú dié。
huà chuán dōng xià shān cāng máng,
xián xiàng jiāng xīn nòng míng yuè。