
陈谟
(1305—1400)元明间江西泰和人,字一德。幼能诗文,尤精经学,旁及子史百家。隐居不求仕,而究心经世之务。尝谓学必敦本,必先变化气质,若礼乐、刑政、钱谷、甲兵、度数之详,亦不可不讲习。洪武初征至京师议礼,宋濂等请留为国学师,引疾辞。家居教授,屡应聘为江浙考试官。学者称海桑先生。有《海桑集》。
《题萧廷菊中书传》拼音标注
tí xiāo tíng jú zhōng shū chuán
xiāo láng qiǎo zhì sì méng tián,
tù yǐng lí háo jiàn qiě xiān。
néng sǎo wàn yán zī lǐ bái,
céng tàn wǔ sè jiè jiāng yān。
kuāng xiān dòng fǔ jiā piān yuǎn,
dān fèng chí tóu jī màn qián。
xiào yǔ zhōng shū xīn zuò chuán,
hóng guāng qīng yè yìng shū lián。
- 上一篇:过清远县爱其山水追赋赵佗刘汉墓
- 下一篇:次杨子良催菊韵 其一