金华通天洞

(元代)陈樵

石扉高映碧芙蕖,二室联翩逼翠虚。字里苍苔犹自活,茶边寒木易太枯。

吴中太白争华地,林下青羱化石馀。三洞周回五百里,金堂石室尽仙都。

陈樵

(1278—1365)元东阳人,字君采,号鹿皮子。幼承家学,继受经于程直方。学成不仕,隐居圁谷。性至孝。为文新逸超丽。有《鹿皮子集》。

《金华通天洞》拼音标注

jīn huá tōng tiān dòng
shí fēi gāo yìng bì fú qú,
èr shì lián piān bī cùi xū。
zì lǐ cāng tái yóu zì huó,
chá biān hán mù yì tài kū。
wú zhōng tài bái zhēng huá dì,
lín xià qīng yuán huà shí yú。
sān dòng zhōu húi wǔ bǎi lǐ,
jīn táng shí shì jǐn xiān dū。