临花亭 其一

(元代)陈樵

主人病癖爱年芳,春日花荒夜月荒。调水分符到西涧,惜花封泪寄东皇。

天生国艳春无价,日绕游丝风有光。物色是空非是色,枉教蜂蝶一生忙。

陈樵

(1278—1365)元东阳人,字君采,号鹿皮子。幼承家学,继受经于程直方。学成不仕,隐居圁谷。性至孝。为文新逸超丽。有《鹿皮子集》。

《临花亭 其一》拼音标注

lín huā tíng qí yī
zhǔ rén bìng pǐ ài nián fāng,
chūn rì huā huāng yè yuè huāng。
diào shǔi fēn fú dào xī jiàn,
xī huā fēng lèi jì dōng huáng。
tiān shēng guó yàn chūn wú jià,
rì rào yóu sī fēng yǒu guāng。
wù sè shì kōng fēi shì sè,
wǎng jiào fēng dié yī shēng máng。