临花亭 其七

(元代)陈樵

雨后金沙入柳阴,紫薇红药正纷纭。客来只道天开画,春去尽将花属人。

越鸟啄残松下子,吴僧寄到水中云。莲红直到梅花发,何处人间不是春。

陈樵

(1278—1365)元东阳人,字君采,号鹿皮子。幼承家学,继受经于程直方。学成不仕,隐居圁谷。性至孝。为文新逸超丽。有《鹿皮子集》。

《临花亭 其七》拼音标注

lín huā tíng qí qī
yǔ hòu jīn shā rù lǐu yīn,
zǐ wéi hóng yào zhèng fēn yún。
kè lái zhǐ dào tiān kāi huà,
chūn qù jǐn jiāng huā shǔ rén。
yuè niǎo zhuó cán sōng xià zǐ,
wú sēng jì dào shǔi zhōng yún。
lián hóng zhí dào méi huā fā,
hé chù rén jiān bù shì chūn。