西岘峰

(元代)陈樵

雨后看山对酒歌,飞红骇绿满岩阿。万重山外碧方寸,五色雨中青最多。

亭下日生霞映草,松根苓长叶成窝。江源分付西流去,莫作门前东逝波。

陈樵

(1278—1365)元东阳人,字君采,号鹿皮子。幼承家学,继受经于程直方。学成不仕,隐居圁谷。性至孝。为文新逸超丽。有《鹿皮子集》。

《西岘峰》拼音标注

xī xiàn fēng
yǔ hòu kàn shān dùi jǐu gē,
fēi hóng hài lv̀ mǎn yán ā。
wàn zhòng shān wài bì fāng cùn,
wǔ sè yǔ zhōng qīng zùi duō。
tíng xià rì shēng xiá yìng cǎo,
sōng gēn líng cháng yè chéng wō。
jiāng yuán fēn fù xī líu qù,
mò zuò mén qián dōng shì bō。