飞花亭 其二

(元代)陈樵

游子拈花怨落晖,山人犹恨落花迟。絮抛帘下莺无力,果在蕊中人不知。

红日正酣那是雨,青皇临别更留衣。年来杜宇惜人事,却向阳春去后啼。

陈樵

(1278—1365)元东阳人,字君采,号鹿皮子。幼承家学,继受经于程直方。学成不仕,隐居圁谷。性至孝。为文新逸超丽。有《鹿皮子集》。

《飞花亭 其二》拼音标注

fēi huā tíng qí èr
yóu zǐ nián huā yuàn luò hūi,
shān rén yóu hèn luò huā chí。
xù pāo lián xià yīng wú lì,
guǒ zài rǔi zhōng rén bù zhī。
hóng rì zhèng hān nà shì yǔ,
qīng huáng lín bié gèng líu yī。
nián lái dù yǔ xī rén shì,
què xiàng yáng chūn qù hòu tí。