空碧亭 其二

(元代)陈樵

长林衣被蔚蓝光,水树重重护曲防。碧落不随河显晦,白榆却种涧飞央。

石泉飞落万沤发,松影淡时千丈强。我向北峰高处下,如何倒卓柳阴傍。

陈樵

(1278—1365)元东阳人,字君采,号鹿皮子。幼承家学,继受经于程直方。学成不仕,隐居圁谷。性至孝。为文新逸超丽。有《鹿皮子集》。

《空碧亭 其二》拼音标注

kōng bì tíng qí èr
cháng lín yī bèi wèi lán guāng,
shǔi shù zhòng zhòng hù qū fáng。
bì luò bù súi hé xiǎn hùi,
bái yú què zhǒng jiàn fēi yāng。
shí quán fēi luò wàn òu fā,
sōng yǐng dàn shí qiān zhàng qiáng。
wǒ xiàng běi fēng gāo chù xià,
rú hé dǎo zhuō lǐu yīn bàng。