步虚歌

(宋代)陈仁玉

仙之来兮驾五龙,霓旌绛节冷然风。
谁欤擘脯金盘供,垂要绿发颜如童。
五百余载一瞬中,蓬莱水浅来何从。
蔡翁得鞭与道通,云间遗臼堕半空。
九井丹液余甘潼,赤明浩劫传无穷。
坐阅成坏此故宫,宫前山色知仙踪。
月明笙鹤归长松,修身洁行傥可逢。
屑然为我达帝聪,流杯□□袪盲聋。
卿云甘露常岁丰,神仙岂必私此躬,
八荒寿域仙之功。

陈仁玉

陈仁玉,字德公,一字德翰,号碧栖,仙居(今属浙江)人。理宗淳祐十一年(一二五一)为常州文学。开庆元年(一二五九)赐同进士出身,除浙东提刑兼知衢州。景定元年(一二六○),迁浙东安抚使。恭帝德祐元年(一二七五),知台州,兵败,隐黄岩海中石塘山。清光绪《仙居志》卷一四有传。今录诗五首。

《步虚歌》拼音标注

bù xū gē
xiān zhī lái xī jià wǔ lóng,
ní jīng jiàng jié lěng rán fēng。
shúi yú bò fǔ jīn pán gōng,
chúi yào lv̀ fā yán rú tóng。
wǔ bǎi yú zài yī shùn zhōng,
péng lái shǔi qiǎn lái hé cóng。
cài wēng dé biān yǔ dào tōng,
yún jiān yí jìu duò bàn kōng。
jǐu jǐng dān yè yú gān tóng,
chì míng hào jié chuán wú qióng。
zuò yuè chéng huài cǐ gù gōng,
gōng qián shān sè zhī xiān zōng。
yuè míng shēng hè gūi cháng sōng,
xīu shēn jié xíng tǎng kě féng。
xiè rán wèi wǒ dá dì cōng,
líu bēi □ □ qū máng lóng。
qīng yún gān lù cháng sùi fēng,
shén xiān qǐ bì sī cǐ gōng,
bā huāng shòu yù xiān zhī gōng 。