寿周侍讲

(宋代)陈汝锡

我闻仙翁山,秀色媚岗岭。昔人已仙去,飞步凌绝顶。

世缘磨不尽,一念堕尘境。先生岂其人,骨相倍清整。

神钟金茎秀,气与霜月冷。词源倒三峡,笔力扛九鼎。

书林知几年,文字浩千顷。谈经动旒纩,屡被前席请。

当随凤阁班,径步花砖影。胡为罢劝讲,禁幄出扬秉。

一麾眇淮甸,素发欲随领。先生谪仙人,寿与龟鹤等。

富贵要长年,功名看晚景。未须叹淹回,住世日月永。

陈汝锡

宋处州缙云人,字师予。幼颖悟,数岁能属文,以诗为黄庭坚所赏。哲宗绍圣四年进士。徽宗崇宁间除提举福建学事。高宗建炎末由直秘阁、两浙转运副使知越州,以职事修举升显谟阁。绍兴二年以违诏科率,责授汝州团练副使,漳州安置。官至浙东安抚使。有《鹤溪集》。

《寿周侍讲》拼音标注

shòu zhōu shì jiǎng
wǒ wén xiān wēng shān,
xìu sè mèi gǎng líng。
xī rén yǐ xiān qù,
fēi bù líng jué dǐng。
shì yuán mó bù jǐn,
yī niàn duò chén jìng。
xiān shēng qǐ qí rén,
gǔ xiāng bèi qīng zhěng。
shén zhōng jīn jīng xìu,
qì yǔ shuāng yuè lěng。
cí yuán dǎo sān xiá,
bǐ lì káng jǐu dǐng。
shū lín zhī jī nián,
wén zì hào qiān qǐng。
tán jīng dòng líu kuàng,
lv̌ bèi qián xí qǐng。
dāng súi fèng gé bān,
jìng bù huā zhuān yǐng。
hú wèi bà quàn jiǎng,
jìn wò chū yáng bǐng。
yī hūi miǎo huái diàn,
sù fā yù súi lǐng。
xiān shēng zhé xiān rén,
shòu yǔ gūi hè děng。
fù gùi yào cháng nián,
gōng míng kàn wǎn jǐng。
wèi xū tàn yān húi,
zhù shì rì yuè yǒng。