梁山泊

(宋代)陈师道

积阴风易作,隆寒声益急。
百为定有数,一动必三日。
奔隤水势壮,犦胅波头立。
前行後浪促,突起旁抶射。
奔腾万骑来,倏忽一箭疾。
摧残蒲苇尽,簸荡鱼龙泣。
前忧地轴脱,已分梁山没。
向来万斛重,不作一叶直。
舟行两水间,触夺声蟋蟀。
路转帆举落,舟排冰叠积。
经事长一智,中人所知识。
千金不垂堂,岂复待一失。
穷途得伟观,老气犹少色。
事定未得忘,嗟来庶可及。

陈师道

陈师道(1053~1102)北宋官员、诗人。字履常,一字无己,号后山居士,汉族,彭城(今江苏徐州)人。元祐初苏轼等荐其文行,起为徐州教授,历仕太学博士、颖州教授、秘书省正字。一生安贫乐道,闭门苦吟,有“闭门觅句陈无己”之称。陈师道为苏门六君子之一,江西诗派重要作家。亦能词,其词风格与诗相近,以拗峭惊警见长。但其诗、词存在着内容狭窄、词意艰涩之病。著有《后山先生集》,词有《后山词》。

《梁山泊》拼音标注

liáng shān bó
jī yīn fēng yì zuò,
lóng hán shēng yì jí。
bǎi wèi dìng yǒu shù,
yī dòng bì sān rì。
bēn túi shǔi shì zhuàng,
bào dié bō tóu lì。
qián xíng hòu làng cù,
tū qǐ páng chì shè。
bēn téng wàn qí lái,
shū hū yī jiàn jí。
cūi cán pú wěi jǐn,
bò dàng yú lóng qì。
qián yōu dì zhóu tuō,
yǐ fēn liáng shān méi。
xiàng lái wàn hú zhòng,
bù zuò yī yè zhí。
zhōu xíng liǎng shǔi jiān,
hóng duó shēng xī shuài。
lù zhuǎn fān jǔ luò,
zhōu pái bīng dié jī。
jīng shì cháng yī zhì,
zhōng rén suǒ zhī shì。
qiān jīn bù chúi táng,
qǐ fù dài yī shī。
qióng tú dé wěi guān,
lǎo qì yóu shǎo sè。
shì dìng wèi dé wàng,
jiē lái shù kě jí 。