玉蝴蝶 秋怀
(明代)陈霆
寥落天涯情景,碧云合处,连日秋阴。人影西风,楼空雁字沉沉。
晚楼台、一声长笛,静院宇、几处疏砧。遣寒侵。客尘破帽,如梦孤衾。
沉吟。青铜看罢,年华荏苒,世笛侵寻。宝剑埋光,锦囊三尺少知音。
青衫湿、别愁不断,黄花老、归思难禁。黯登临。碧山远水,一片伤心。

陈霆
陈霆(约1477年-1550年),字声伯,号水南,浙江德清县人。明朝官员,学者。弘治十五年(1502年)中进士,官刑科给事中。为人耿直。正德元年(1506年),因上书弹劾张瑜,被其同党刘瑾陷害入狱。刘瑾被诛后,复官刑部主事,次年出任山西提学佥事。不久辞官回乡,隐居著述。著有《仙潭志》、《两山墨谈》、《水南稿》、《清山堂诗话》、《清山堂词话》等。
《玉蝴蝶 秋怀》拼音标注
yù hú dié qīu huái
liáo luò tiān yá qíng jǐng,
bì yún hé chù,
lián rì qīu yīn。
rén yǐng xī fēng,
lóu kōng yàn zì chén chén。
wǎn lóu tái 、 yī shēng cháng dí,
jìng yuàn yǔ 、 jī chù shū zhēn。
qiǎn hán qīn。
kè chén pò mào,
rú mèng gū qīn。
chén yín。
qīng tóng kàn bà,
nián huá rěn rǎn,
shì dí qīn xún。
bǎo jiàn mái guāng,
jǐn náng sān chǐ shǎo zhī yīn。
qīng shān shī 、 bié chóu bù duàn,
huáng huā lǎo 、 gūi sī nán jìn。
àn dēng lín。
bì shān yuǎn shǔi,
yī piàn shāng xīn。
- 上一篇:点绛唇 渔舟吹笛
- 下一篇:风入松 其二 情人怨