满江红 镇江驿中

(明代)陈霆

楼上春寒,倚危祢、杏花消瘦。重门外、檐铃四响,落梅风骤。

茶梦做残银烛影,旅魂消尽铜壶漏。早纱窗、虚处月痕斜,三更后。

眠未稳,吟难就。红炉冷,青绫绉。想魂房曲槛,少年时候。

锦瑟坐调弦索手,罗衣醉拥薰香袖。到如今、惟只是相思,浓如旧。

陈霆

陈霆(约1477年-1550年),字声伯,号水南,浙江德清县人。明朝官员,学者。弘治十五年(1502年)中进士,官刑科给事中。为人耿直。正德元年(1506年),因上书弹劾张瑜,被其同党刘瑾陷害入狱。刘瑾被诛后,复官刑部主事,次年出任山西提学佥事。不久辞官回乡,隐居著述。著有《仙潭志》、《两山墨谈》、《水南稿》、《清山堂诗话》、《清山堂词话》等。

《满江红 镇江驿中》拼音标注

mǎn jiāng hóng zhèn jiāng yì zhōng
lóu shàng chūn hán,
yǐ wēi mí 、 xìng huā xiāo shòu。
zhòng mén wài 、 yán líng sì xiǎng,
luò méi fēng zòu。
chá mèng zuò cán yín zhú yǐng,
lv̌ hún xiāo jǐn tóng hú lòu。
zǎo shā chuāng 、 xū chù yuè hén xié,
sān gèng hòu。
mián wèi wěn,
yín nán jìu。
hóng lú lěng,
qīng líng zhòu。
xiǎng hún fáng qū jiàn,
shǎo nián shí hòu。
jǐn sè zuò diào xián suǒ shǒu,
luō yī zùi yǒng xūn xiāng xìu。
dào rú jīn 、 wéi zhǐ shì xiāng sī,
nóng rú jìu。