满庭芳 其一 兰

(明代)陈霆

窈谷阴崖,香云煖雨,芳蕤初着幽丛。修然世外,此意几人同。

回望三湘何许,灵均去、佩冷江空。无人问,断魂千里,相逐落梅风。

平生良自爱,孤标高韵,寂寞山中。算知心独许,三尺焦桐。

肠断王孙未返,年时草、又衬残红。春愁满,汀蘋岸芷,落日楚江东。

陈霆

陈霆(约1477年-1550年),字声伯,号水南,浙江德清县人。明朝官员,学者。弘治十五年(1502年)中进士,官刑科给事中。为人耿直。正德元年(1506年),因上书弹劾张瑜,被其同党刘瑾陷害入狱。刘瑾被诛后,复官刑部主事,次年出任山西提学佥事。不久辞官回乡,隐居著述。著有《仙潭志》、《两山墨谈》、《水南稿》、《清山堂诗话》、《清山堂词话》等。

《满庭芳 其一 兰》拼音标注

mǎn tíng fāng qí yī lán
yǎo gǔ yīn yá,
xiāng yún nuǎn yǔ,
fāng rúi chū zháo yōu cóng。
xīu rán shì wài,
cǐ yì jī rén tóng。
húi wàng sān xiāng hé xǔ,
líng jūn qù 、 pèi lěng jiāng kōng。
wú rén wèn,
duàn hún qiān lǐ,
xiāng zhú luò méi fēng。
píng shēng liáng zì ài,
gū biāo gāo yùn,
jì mò shān zhōng。
suàn zhī xīn dú xǔ,
sān chǐ jiāo tóng。
cháng duàn wáng sūn wèi fǎn,
nián shí cǎo 、 yòu chèn cán hóng。
chūn chóu mǎn,
tīng pín àn zhǐ,
luò rì chǔ jiāng dōng。