木兰花慢 双挽

(明代)陈霆

算多愁、和天也惨,双股泪、席间流。记花月楼台,扇横鸾影,杖拥鸠头。

西风妒他春好,并霜威、作践一场秋。翠减芙蓉夜被,尘生古褐冬裘。

青山今古事悠悠。双冢向人愁。有守宿寒鸦,招魂芳草,代哭鸣蜩。

椿萱世难全寿,叹人生、到此意俱休。付与夕阳收管,一杯时奠松楸。

陈霆

陈霆(约1477年-1550年),字声伯,号水南,浙江德清县人。明朝官员,学者。弘治十五年(1502年)中进士,官刑科给事中。为人耿直。正德元年(1506年),因上书弹劾张瑜,被其同党刘瑾陷害入狱。刘瑾被诛后,复官刑部主事,次年出任山西提学佥事。不久辞官回乡,隐居著述。著有《仙潭志》、《两山墨谈》、《水南稿》、《清山堂诗话》、《清山堂词话》等。

《木兰花慢 双挽》拼音标注

mù lán huā màn shuāng wǎn
suàn duō chóu 、 hé tiān yě cǎn,
shuāng gǔ lèi 、 xí jiān líu。
jì huā yuè lóu tái,
shàn héng luán yǐng,
zhàng yǒng jīu tóu。
xī fēng dù tā chūn hǎo,
bìng shuāng wēi 、 zuò jiàn yī cháng qīu。
cùi jiǎn fú róng yè bèi,
chén shēng gǔ hé dōng qíu。
qīng shān jīn gǔ shì yōu yōu。
shuāng zhǒng xiàng rén chóu。
yǒu shǒu sù hán yā,
zhāo hún fāng cǎo,
dài kū míng tiáo。
chūn xuān shì nán quán shòu,
tàn rén shēng 、 dào cǐ yì jù xīu。
fù yǔ xī yáng shōu guǎn,
yī bēi shí diàn sōng qīu。