满庭芳 春草

(明代)陈霆

山外斜阳,客边细雨,天涯一望关情。故人何处,春草又还生。

长记当时南浦,同携手、别泪双零。音尘断,江淹已老,身世总堪惊。

东风真薄倖,移将新绿,暗满归携。莽烧痕断处,一片愁城。

烟霭秦川故道,牛羊外、多少长亭。孤村晚,杜鹃声急,马上酒微醒。

陈霆

陈霆(约1477年-1550年),字声伯,号水南,浙江德清县人。明朝官员,学者。弘治十五年(1502年)中进士,官刑科给事中。为人耿直。正德元年(1506年),因上书弹劾张瑜,被其同党刘瑾陷害入狱。刘瑾被诛后,复官刑部主事,次年出任山西提学佥事。不久辞官回乡,隐居著述。著有《仙潭志》、《两山墨谈》、《水南稿》、《清山堂诗话》、《清山堂词话》等。

《满庭芳 春草》拼音标注

mǎn tíng fāng chūn cǎo
shān wài xié yáng,
kè biān xì yǔ,
tiān yá yī wàng guān qíng。
gù rén hé chù,
chūn cǎo yòu huán shēng。
cháng jì dāng shí nán pǔ,
tóng xié shǒu 、 bié lèi shuāng líng。
yīn chén duàn,
jiāng yān yǐ lǎo,
shēn shì zǒng kān liáng。
dōng fēng zhēn bó xìng,
yí jiāng xīn lv̀,
àn mǎn gūi xié。
mǎng shāo hén duàn chù,
yī piàn chóu chéng。
yān ǎi qín chuān gù dào,
níu yáng wài 、 duō shǎo cháng tíng。
gū cūn wǎn,
dù juān shēng jí,
mǎ shàng jǐu wēi xǐng。