满江红 夜雨
(明代)陈霆
夜永香残,疏檐外、潇潇寒雨。正衣篝微润,罗裘寞侣。
灯焰昏沉孤馆内,梨花寂寞重门里。被斜风、吹折一天秋,敲窗纸。
声点滴,铜壶水。丝散乱,垂杨缕。尽欹眠寞寐,屏山遍倚。
旅况暗惊南浦别,故人谩想西窗语。况计程、芳草暗天涯,春归矣。

陈霆
陈霆(约1477年-1550年),字声伯,号水南,浙江德清县人。明朝官员,学者。弘治十五年(1502年)中进士,官刑科给事中。为人耿直。正德元年(1506年),因上书弹劾张瑜,被其同党刘瑾陷害入狱。刘瑾被诛后,复官刑部主事,次年出任山西提学佥事。不久辞官回乡,隐居著述。著有《仙潭志》、《两山墨谈》、《水南稿》、《清山堂诗话》、《清山堂词话》等。
《满江红 夜雨》拼音标注
mǎn jiāng hóng yè yǔ
yè yǒng xiāng cán,
shū yán wài 、 xiāo xiāo hán yǔ。
zhèng yī gōu wēi rùn,
luō qíu mò lv̌。
dēng yàn hūn chén gū guǎn nèi,
lí huā jì mò zhòng mén lǐ。
bèi xié fēng 、 chūi zhé yī tiān qīu,
qiāo chuāng zhǐ。
shēng diǎn dī,
tóng hú shǔi。
sī sàn luàn,
chúi yáng lv̌。
jǐn yī mián mò mèi,
píng shān biàn yǐ。
lv̌ kuàng àn liáng nán pǔ bié,
gù rén mán xiǎng xī chuāng yǔ。
kuàng jì chéng 、 fāng cǎo àn tiān yá,
chūn gūi yǐ。