齐天乐 送何太守考绩还任

(明代)陈霆

梅花吹老城头角,银河渐看清曙。仙掌云开,宫壶露耿,月转西楼十二。

都门晓骑。指烟霭苍茫,长亭官树。袖有天香,春风马首散和气。

九重玺书褒美,道周家骑伯,汉朝循吏。零雨自东,棠阴向午,梦返湖山佳处。

岩廊虚伫。报竹马谩欢,徵车垂至。回首东华,沙堤新筑起。

陈霆

陈霆(约1477年-1550年),字声伯,号水南,浙江德清县人。明朝官员,学者。弘治十五年(1502年)中进士,官刑科给事中。为人耿直。正德元年(1506年),因上书弹劾张瑜,被其同党刘瑾陷害入狱。刘瑾被诛后,复官刑部主事,次年出任山西提学佥事。不久辞官回乡,隐居著述。著有《仙潭志》、《两山墨谈》、《水南稿》、《清山堂诗话》、《清山堂词话》等。

《齐天乐 送何太守考绩还任》拼音标注

qí tiān lè sòng hé tài shǒu kǎo jī huán rèn
méi huā chūi lǎo chéng tóu jiǎo,
yín hé jiàn kàn qīng shù。
xiān zhǎng yún kāi,
gōng hú lù gěng,
yuè zhuǎn xī lóu shí èr。
dū mén xiǎo qí。
zhǐ yān ǎi cāng máng,
cháng tíng guān shù。
xìu yǒu tiān xiāng,
chūn fēng mǎ shǒu sàn hé qì。
jǐu zhòng xǐ shū bāo měi,
dào zhōu jiā qí bó,
hàn zhāo xún lì。
líng yǔ zì dōng,
táng yīn xiàng wǔ,
mèng fǎn hú shān jiā chù。
yán láng xū zhù。
bào zhú mǎ mán huān,
zhēng chē chúi zhì。
húi shǒu dōng huá,
shā dī xīn zhú qǐ。