木兰花慢 其一 贺郑大尹膺奖

(明代)陈霆

算江南乐地,山城好、称鸣弦。正桑径雉驯,花村犬卧,麦陇牛眠。

天公更怜饥馁,遣我侯、早晚散炊烟。瓜枣顿还幽俗,鸡豚屡庆丰年。

玺书曾记汉旌贤。藩省代天言。道三异化行,七丝政好,六事功全。

摩挲旧时凫舄,看相将、飞上五云端。河内空烦借寇,道旁行羡登仙。

陈霆

陈霆(约1477年-1550年),字声伯,号水南,浙江德清县人。明朝官员,学者。弘治十五年(1502年)中进士,官刑科给事中。为人耿直。正德元年(1506年),因上书弹劾张瑜,被其同党刘瑾陷害入狱。刘瑾被诛后,复官刑部主事,次年出任山西提学佥事。不久辞官回乡,隐居著述。著有《仙潭志》、《两山墨谈》、《水南稿》、《清山堂诗话》、《清山堂词话》等。

《木兰花慢 其一 贺郑大尹膺奖》拼音标注

mù lán huā màn qí yī hè zhèng dà yǐn yīng jiǎng
suàn jiāng nán lè dì,
shān chéng hǎo 、 chēng míng xián。
zhèng sāng jìng zhì xún,
huā cūn quǎn wò,
mài lǒng níu mián。
tiān gōng gèng lián jī něi,
qiǎn wǒ hóu 、 zǎo wǎn sàn chūi yān。
guā zǎo dùn huán yōu sú,
jī tún lv̌ qìng fēng nián。
xǐ shū céng jì hàn jīng xián。
fán shěng dài tiān yán。
dào sān yì huà xíng,
qī sī zhèng hǎo,
lìu shì gōng quán。
mó suō jìu shí fú xì,
kàn xiāng jiāng 、 fēi shàng wǔ yún duān。
hé nèi kōng fán jiè kòu,
dào páng xíng xiàn dēng xiān。