贺新郎 端午
(明代)陈霆
梅子成金弹。正池塘、帘纤雨歇,海榴红绽。节序催人又重午,彩索新缠双腕。
更艾虎、朱符妆遍。谩对蒲樽开角黍,奈沉湘、旧事经伤感。
须一醉,强驱遣。
清江竞渡人争看。绕沙堤、荷香存苒。南薰微扇。两两龙舟斗相向,夺罢锦标方散。
又早被、西山催晚。十里平波人去后,但一钩新月蛾眉浅。
归棹急,浪花乱。

陈霆
陈霆(约1477年-1550年),字声伯,号水南,浙江德清县人。明朝官员,学者。弘治十五年(1502年)中进士,官刑科给事中。为人耿直。正德元年(1506年),因上书弹劾张瑜,被其同党刘瑾陷害入狱。刘瑾被诛后,复官刑部主事,次年出任山西提学佥事。不久辞官回乡,隐居著述。著有《仙潭志》、《两山墨谈》、《水南稿》、《清山堂诗话》、《清山堂词话》等。
《贺新郎 端午》拼音标注
hè xīn láng duān wǔ
méi zǐ chéng jīn dàn。
zhèng chí táng 、 lián xiān yǔ xiē,
hǎi líu hóng zhàn。
jié xù cūi rén yòu zhòng wǔ,
cǎi suǒ xīn chán shuāng wàn。
gèng ài hǔ 、 zhū fú zhuāng biàn。
mán dùi pú zūn kāi jiǎo shǔ,
nài chén xiāng 、 jìu shì jīng shāng gǎn。
xū yī zùi,
qiáng qū qiǎn。
qīng jiāng jìng dù rén zhēng kàn。
rào shā dī 、 hé xiāng cún rǎn。
nán xūn wēi shàn。
liǎng liǎng lóng zhōu dǒu xiāng xiàng,
duó bà jǐn biāo fāng sàn。
yòu zǎo bèi 、 xī shān cūi wǎn。
shí lǐ píng bō rén qù hòu,
dàn yī gōu xīn yuè é méi qiǎn。
gūi zhuō jí,
làng huā luàn。