酹江月 桂岩

(明代)陈霆

素空霁雨,耸芙蓉千仞,苍岩高出。凉浴山河风露下,冷浸一枝秋碧。

芳影婆娑,天香缥缈,散满诗书室。有人吟讽,恍然身世清特。

闻道绝顶凌霄,梯云有路,相天蟾蜍窟。玉宇琼楼盈尺五,寒气逼人毛骨。

金粟侵衣,檀薰着酒,引上登仙屐。嫦娥微笑,手中掷下三色。

陈霆

陈霆(约1477年-1550年),字声伯,号水南,浙江德清县人。明朝官员,学者。弘治十五年(1502年)中进士,官刑科给事中。为人耿直。正德元年(1506年),因上书弹劾张瑜,被其同党刘瑾陷害入狱。刘瑾被诛后,复官刑部主事,次年出任山西提学佥事。不久辞官回乡,隐居著述。著有《仙潭志》、《两山墨谈》、《水南稿》、《清山堂诗话》、《清山堂词话》等。

《酹江月 桂岩》拼音标注

lèi jiāng yuè gùi yán
sù kōng jì yǔ,
sǒng fú róng qiān rèn,
cāng yán gāo chū。
liáng yù shān hé fēng lù xià,
lěng jìn yī zhī qīu bì。
fāng yǐng pó suō,
tiān xiāng piǎo miǎo,
sàn mǎn shī shū shì。
yǒu rén yín fēng,
huǎng rán shēn shì qīng tè。
wén dào jué dǐng líng xiāo,
tī yún yǒu lù,
xiāng tiān chán chú kū。
yù yǔ qióng lóu yíng chǐ wǔ,
hán qì bī rén máo gǔ。
jīn sù qīn yī,
tán xūn zháo jǐu,
yǐn shàng dēng xiān jī。
cháng é wēi xiào,
shǒu zhōng zhí xià sān sè。