
陈烓
陈烓(1449~1527年),陈叔刚胞侄,字文用,号蒙庵,晚号留余。明成化十四年(1478年)进士,任潮州推官,饶平山民抗拒官府苛税,陈烓前往处置,十日即告安定。他巡行之处,冤民有从数百里外前往告状者,立即判决,案无滞留。后升南京御史,巡视两浙,奏劾贪吏监司以下13人,名声大起。弘治元年(1488年),陈烓上疏奏苏民困等8事,均被采纳,后升广西佥事、浙江佥事,以病辞归。
《登仰贤祠》拼音标注
dēng yǎng xián cí
yī dēng tíng shàng yī pái huái,
yǎng zhǐ gāo shān yǐ shàng tái。
xīng dǒu zhì jīn yóu běi xiàng,
jiāng líu zì xī jǐn dōng lái。
hǎo yīn gé yè kōng huáng niǎo,
gǔ kè héng jiē bàn lv̀ tái。
qiān zài wén guāng cháng gěng gěng,
dāng nián fó gǔ jǐu chén hūi。