贺新郎 饮范龙仙斋头感旧并示王升吉五用前韵

(清代)陈维崧

屐印苍苔罅。恰经过、故人为我,摘蔬蒸鲊。酒后烛花争怒裂,飒飒霜飙酸射。

笑李蔡、为人中下。身似江潭流落伎,但开元、旧事重提怕。

银筝在,梁尘挂。

牙签列屋香芸洒。尚依然、炉薰椀茗,法书名画。八载离情何处写,赢得琮琤檐马。

被一夜、西风乱打。草没吴宫人去久,算堂前、燕子无存者。

罗襟酒,任沾藉。

陈维崧

陈维崧(1625~1682)清代词人、骈文作家。字其年,号迦陵。宜兴(今属江苏)人。清初诸生,康熙十八年(1679)举博学鸿词,授翰林院检讨。54岁时参与修纂《明史》,4年后卒于任所。

《贺新郎 饮范龙仙斋头感旧并示王升吉五用前韵》拼音标注

hè xīn láng yǐn fàn lóng xiān zhāi tóu gǎn jìu bìng shì wáng shēng jí wǔ yòng qián yùn
jī yìn cāng tái xià。
qià jīng guò 、 gù rén wèi wǒ,
zhāi shū zhēng zhǎ。
jǐu hòu zhú huā zhēng nù liè,
sà sà shuāng biāo suān shè。
xiào lǐ cài 、 wèi rén zhōng xià。
shēn sì jiāng tán líu luò jì,
dàn kāi yuán 、 jìu shì zhòng tí pà。
yín zhēng zài,
liáng chén guà。
yá qiān liè wū xiāng yún sǎ。
shàng yī rán 、 lú xūn wǎn míng,
fǎ shū míng huà。
bā zài lí qíng hé chù xiě,
yíng dé cóng chēng yán mǎ。
bèi yī yè 、 xī fēng luàn dǎ。
cǎo méi wú gōng rén qù jǐu,
suàn táng qián 、 yàn zǐ wú cún zhě。
luō jīn jǐu,
rèn zhān jiè。