贺新郎 读汉书李陵传七用前韵

(清代)陈维崧

壶口敲成罅。向床头、一编佐苦,胜于鸡鲊。痛惜河梁李都尉,飞将家声善射。

今至此、子卿足下。陵既孤恩汉负义,睨刀环、再辱男儿怕。

高高月,长城挂。

身降名至凭谁洒。笑纷纷、人奴卫霍,淩烟描画。循发更衣闻绪语,起听悲鸣枥马。

正万帐、严更齐打。读未终篇浮大白,剧堪怜、箭尽兰山者。

颓然醉,花阴藉。

陈维崧

陈维崧(1625~1682)清代词人、骈文作家。字其年,号迦陵。宜兴(今属江苏)人。清初诸生,康熙十八年(1679)举博学鸿词,授翰林院检讨。54岁时参与修纂《明史》,4年后卒于任所。

《贺新郎 读汉书李陵传七用前韵》拼音标注

hè xīn láng dú hàn shū lǐ líng chuán qī yòng qián yùn
hú kǒu qiāo chéng xià。
xiàng chuáng tóu 、 yī biān zuǒ kǔ,
shèng yú jī zhǎ。
tòng xī hé liáng lǐ dū wèi,
fēi jiāng jiā shēng shàn shè。
jīn zhì cǐ 、 zǐ qīng zú xià。
líng jì gū ēn hàn fù yì,
nì dāo huán 、 zài rǔ nán ér pà。
gāo gāo yuè,
cháng chéng guà。
shēn jiàng míng zhì píng shúi sǎ。
xiào fēn fēn 、 rén nú wèi huò,
líng yān miáo huà。
xún fā gèng yī wén xù yǔ,
qǐ tīng bēi míng lì mǎ。
zhèng wàn zhàng 、 yán gèng qí dǎ。
dú wèi zhōng piān fú dà bái,
jù kān lián 、 jiàn jǐn lán shān zhě。
túi rán zùi,
huā yīn jiè。