辛已老人生旦

(宋代)陈文蔚

陶陶太古民风淳,诈伪不萌情意真。
何尝吐纳事屈伸,往往皆为百岁人。
中古便似秋冬辰,和气无复如阳春。
机巧百出妄喜嗔,七十者稀以为珍。
我翁逍遥常幅巾,朴素几与太古邻。
饮食淡泊厌膻荤,衣裘不择敝与新。
日日娱嬉寂寞滨,甘与圣世为遗民。
天锡遐龄登九旬,回视同庚皆土尘。
炯然双眸且精神,坚强直可齐松椿。
儿孙虽不侧朝绅,家庭礼法粗克遵。
白酒年年造酒巡,膝下戏彩娱慈亲。

陈文蔚

陈文蔚(约公元1210年前后在世)字才卿,上饶人。生卒年均不详,约宋宁宗嘉泰初前后在世。师事朱熹。尝举进士。庆元中,(1198)馆于朱熹家,课其诸孙。又讲读铅山。端平二年,(1235)都省言其所作尚书类编,有益治道,诏补迪功郎。学者称克斋先生。文蔚著有克斋集十七卷,《四库总目》传于世。

《辛已老人生旦》拼音标注

xīn yǐ lǎo rén shēng dàn
táo táo tài gǔ mín fēng chún,
zhà wěi bù méng qíng yì zhēn。
hé cháng tǔ nà shì qū shēn,
wǎng wǎng jiē wèi bǎi sùi rén。
zhōng gǔ biàn sì qīu dōng chén,
hé qì wú fù rú yáng chūn。
jī qiǎo bǎi chū wàng xǐ tián,
qī shí zhě xī yǐ wèi zhēn。
wǒ wēng xiāo yáo cháng fú jīn,
pò sù jī yǔ tài gǔ lín。
yǐn shí dàn bó yàn dàn hūn,
yī qíu bù zé bì yǔ xīn。
rì rì yú xī jì mò bīn,
gān yǔ shèng shì wèi yí mín。
tiān xí xiá líng dēng jǐu xún,
húi shì tóng gēng jiē tǔ chén。
jiǒng rán shuāng móu qiě jīng shén,
jiān qiáng zhí kě qí sōng chūn。
ér sūn sūi bù cè zhāo shēn,
jiā tíng lǐ fǎ cū kè zūn。
bái jǐu nián nián zào jǐu xún,
xī xià xì cǎi yú cí qīn 。