郊祀庆成诗
(宋代)陈襄
翼翼兢兢,以畏天异。
乃见宗庙,乃严郊祭。
赫赫烈祖,陟配上帝。
皇帝肇祀,心虔诚至。
齐居撤膳,夙兴弗寐。
不履黄道,不御小次。
出宿于庙,阴雨翳翳。
既其徂郊,日出晰晰。
登丘奏假,天地澄齐。
礼终乐阕,神贶来暨。
皇帝还跸,千乘万骑。
雷动天旋,臣民欣慰。
御楼肆赦,躬册丹地。
恩流泽洽,周匝无际。
惟诚感神,惟德销沴,
皇帝能飨,时赐坐致。
臣愿皇帝,事天寅畏。
左右惟贤,安民惟惠。
无咈忠谏,无轻政事。
日新一日,庶答天意。

陈襄
(1017—1080)宋福州候官人,字述古,人称古灵先生。与陈烈、周希孟、郑穆友称“四先生”,倡理学。仁宗庆历二年进士。神宗朝为侍御史知杂事,论青苗法不便,出知陈州、杭州。后以枢密直学士知通进、银台司兼侍读,判尚书都省。尝荐司马光、苏轼等三十三人。有《古灵集》。
《郊祀庆成诗》拼音标注
jiāo sì qìng chéng shī
huáng dì jí wèi,
lì jīng qíu zhì。
yì yì jīng jīng,
yǐ wèi tiān yì。
nǎi jiàn zōng miào,
nǎi yán jiāo jì。
hè hè liè zǔ,
zhì pèi shàng dì。
huáng dì zhào sì,
xīn qián chéng zhì。
qí jū chè shàn,
sù xīng fú mèi。
bù lv̌ huáng dào,
bù yù xiǎo cì。
chū sù yú miào,
yīn yǔ yì yì。
jì qí cú jiāo,
rì chū xī xī。
dēng qīu zòu jiǎ,
tiān dì chéng qí。
lǐ zhōng lè què,
shén kuàng lái jì。
huáng dì huán bì,
qiān chéng wàn qí。
léi dòng tiān xuán,
chén mín xīn wèi。
yù lóu sì shè,
gōng cè dān dì。
ēn líu zé qià,
zhōu zā wú jì。
wéi chéng gǎn shén,
wéi dé xiāo lì,
huáng dì néng xiǎng,
shí sì zuò zhì。
chén yuàn huáng dì,
shì tiān yín wèi。
zuǒ yòu wéi xián,
ān mín wéi hùi。
wú fú zhōng jiàn,
wú qīng zhèng shì。
rì xīn yī rì,
shù dá tiān yì 。