丹凤吟 丁卯寒食 江南人来 凄然望远

(清代)陈洵

倦眼东风谁主,故国江南,飞花寒食。何人愁苦,千里暮云空碧。

当时燕子,可堪重诉,社鼓沉沉,黄昏历历。最是芳情怕遣,梦里残鹃,无语还似相惜。

便有平居重意,未灰绛蜡犹泪滴。强饮佳辰酒,奈都来不是,年少踪迹。

山河多时,忽觉闭关人寂。堕履题门,何处访、更同携欢适。

那回且住,仍念归未得。

陈洵

陈洵(1871—1942),字述叔,别号海绡,是广东江门市潮连芝山人(前属新会县潮连乡),生于清朝同治十年(1871年) 。少有才思,聪慧非凡,尤好填词。光绪间曾补南海县学生员。后客游江西十余年,风尘仆仆,蹇滞殊甚。返回广州之后为童子师,设馆于广州西关,以舌耕糊口,生活穷窘。辛亥(1911年)革命后,受到新潮流的影响,思想有所变化,是年在广州加入南国诗社。晚岁教授广州中山大学。

《丹凤吟 丁卯寒食,江南人来,凄然望远》拼音标注

dān fèng yín dīng mǎo hán shí,jiāng nán rén lái,qī rán wàng yuǎn
juàn yǎn dōng fēng shúi zhǔ,
gù guó jiāng nán,
fēi huā hán shí。
hé rén chóu kǔ,
qiān lǐ mù yún kōng bì。
dāng shí yàn zǐ,
kě kān zhòng sù,
shè gǔ chén chén,
huáng hūn lì lì。
zùi shì fāng qíng pà qiǎn,
mèng lǐ cán juān,
wú yǔ huán sì xiāng xī。
biàn yǒu píng jū zhòng yì,
wèi hūi jiàng là yóu lèi dī。
qiáng yǐn jiā chén jǐu,
nài dū lái bù shì,
nián shǎo zōng jī。
shān hé duō shí,
hū jué bì guān rén jì。
duò lv̌ tí mén,
hé chù fǎng 、 gèng tóng xié huān shì。
nà húi qiě zhù,
réng niàn gūi wèi dé。